“Dương Quá, ngươi là đồ dế trũi ~ miết ~ miết ~ miết ~ “
Ta đứng bên bờ biển, ngửa mặt lên trời thét dài. Sóng biển ầm ầm đánh vào đá ngầm, giống như muốn hòa cùng nội tâm đầy tình cảm bi phẫn khó có thể nói thành lời của ta.
Vì sao không thể nói thành lời?
… Ngươi có giỏi thì biến thành một con chim ngốc sau đó nói tiếng người cho ta nghe xem a!
Bọn ngồi không ăn bám của cục quản lý thời không đang làm cái gì không biết, ta chẳng qua chỉ là ăn no rồi lên giường ngủ một giấc, vừa tỉnh lại, lại phát hiện mình đã xuyên qua thành—— một con đà điểu!
Đúng vậy, giờ phút này, hình ảnh của ta phản chiếu trong nước, chính là một con vật đã nhìn thấy trong sở thú cùng trên tivi vô số lần… Đà điểu! Hoặc phải nói là một con đà điểu đâm đầu vào vách núi tự sát chưa toại. Bởi vì lúc ta tỉnh lại, chính là đang nằm bên vách núi, đỉnh đầu vẫn còn đau nhức, sau lại phát hiện trên đầu có cục u tụ máu rất lớn.
Vốn ta nghĩ rằng mình xuyên đến ‘thế giới động vật’, vì thế vừa đón gió rơi lệ nhìn trăng thét dài, vừa oán thầm cục quản lý thời không làm ăn vô trách nhiệm.
Nếu không phải có một thằng nhóc nhìn có vài phần tuấn tú ở phía sau nhảy lại ôm lấy ta mà hô “Điêu huynh, Điêu huynh”, đại khái ta còn đang phải cố gắng nghĩ xem một con đà điểu thì phải có kĩ năng sinh tồn như thế nào, nhưng mà… Điêu huynh?
Điêu… điêu…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583805/quyen-4-chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.