Ta… Trúng độc rồi?
Dựa theo những gì Âu Dương thiếu chủ vừa cười đến phi thường âm trầm, vừa nói cho ta biết thì chính là:
Ta trúng một loại kỳ độc thần bí, tuy rằng trước mắt không hề có cảm giác gì, nhưng một khi độc phát, từ đỉnh đầu tới lòng bàn chân, cả người thối rữa, nội tạng vỡ nát… Tóm lại sẽ bị chết thê thảm vô cùng.
May mắn hắn võ học sâu xa, liếc mắt một cái liền nhận ra, hơn nữa rộng lượng nguyện ý giúp ta giải độc, chỉ cần dùng giải dược liên tục bảy bảy bốn mươi chín ngày là có thể giải độc. Hơn nữa hắn đại nhân đại lượng, thi ân không cầu báo, miễn toàn bộ phí dụng cho ta.
Chỉ là giải dược này phối chế thực phức tạp, không thể làm thành toa thuốc hay dược hoàn gì đó, cần hắn mỗi ngày tự tay phối chế, cho nên ta chỉ có thể tạm thời ở tại tiểu viện của Bạch Đà sơn cho đến khi giải hết độc tính.
…
…
…
Hắn nói như vậy, ta vốn cũng chỉ tin nửa phần, nhưng hắn lại chỉ cho ta thấy một dấu hồng ban to bằng ngón tay ở cổ tay trái ta…
Tuy rằng trước mắt chưa có chuyện gì, nó cũng không ảnh hưởng gì tới bộ mặt, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất thật sự là “Kỳ độc” như lời hắn nói … Khụ khụ, ta đành cố mà lưu lại vậy.
Nhưng mà… Ta kéo kéo bộ y phục bạch cừu thùng thình trên người, không thể suốt ngày mặc cái dạng này mà chạy khắp nơi được! Hành lý của ta đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583725/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.