Lo lắng đề phòng tới tận khi sắc trời mờ mờ, ta mới xác định được phán đoán của mình hẳn là đúng, Âu Dương Khắc chắc hẳn đã dùng cơ thiếp để giải dược tính trên người rồi, ta không cần phải tiếp tục lo lắng về nguy cơ đó nữa, về phần sau này phải giải quyết vấn đề với hắn thế nào, đến lúc đó rồi nói sau…
Thần kinh căng thẳng cả đêm, giờ được thả lỏng, mệt mỏi không thể khống chế được, giống như thủy triều bao phủ toàn thân, sau đó… ta đang ngủ.
Lúc tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, ngoại trừ cảm giác tê mỏi vì phải duy trì một tư thế ngủ quá lâu, toàn thân từ trên xuống dưới đều có thể hoạt động tự nhiên, không có chỗ nào không ổn. Mà quỷ dị hơn là trên người đã mặc một bộ quần áo đơn, bên cạnh còn có một bộ y phục bạch cừu… Ta mờ mịt nhìn chung quanh, mới phát hiện dường như cả căn phòng cũng không phải là căn phòng hôm qua nữa rồi…
Ta lại ngủ như chết như vậy sao?
Căn phòng bố trí cực kì đơn giản, một giường, một bàn, hai ghế, các thứ đồ khác đều không có, nói cách khác, ta chỉ có ba sự lựa chọn:
Thứ nhất, chỉ mặc áo đơn đi ra ngoài —— ở trong mắt cổ nhân đây gần như là hành vi trần truồng rồi.
Thứ hai, quấn chăn đi ra ngoài —— giống như trên, hơn nữa hành động sẽ không thuận tiện a, muốn chạy trốn thì không thể mặc như vậy a!
Thứ ba, mặc y phục bạch cừu vào…
Ta thở dài, nhận mệnh cầm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583724/quyen-2-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.