“Khụ khụ…”
Ta nặn ra một nụ cười cứng ngắc, âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải bỏ cái thói quen thích lầm bầm này mới được, một ngày bị bắt gặp hai lần, quả thực là quá đen đủi rồi!
May mắn Âu Dương thiếu chủ có vẻ cũng không có hứng thú theo đuổi đề tài này, liếc mắt nhìn ta một cái, liền bình tĩnh phe phẩy chiết phiến, cười hỏi:
“Biệt viện Bạch Đà sơn này mặc dù không bằng danh thắng phong cảnh Trung Nguyên, nhưng cũng có nhiều nét rất khác biệt, tiểu cô nương đến đây đã nhiều ngày vì sao không ra ngoài đi dạo?”
… Bởi vì ta sợ không cẩn thận rơi vào cạm bẫy của người ta, chết mà không biết mình chết thế nào!
Trong nhà “Tây Độc” nếu không có mấy thứ đó mới là chuyện lạ đi. Hơn nữa, người trước mắt đây thoạt nhìn có vẻ không quan tâm tới chuyện gì, nhưng thực tế lại cảnh giác hơn so với bất cứ người nào, vạn nhất bị hiểu lầm thành người có dụng tâm kín đáo tới thăm dò Bạch Đà sơn…
Đang do dự không biết có nên kiếm một lý do gì đó để giải thích hay không, ngẩng đầu lại thấy ngay ánh mắt thâm trầm của người nào đó, trong lòng ta cả kinh, người này tuyệt đối không phải là dễ gạt, hơn nữa vạn nhất bị lật tẩy, không chừng còn phản hiệu quả, đến lúc đó lại càng khó nói rõ, vẫn nên thành thật cho thỏa đáng thì hơn.
“Thì ra là như vậy a…” Âu Dương thiếu chủ cười khẽ nhìn về phía Thanh Dung, “… Tiểu cô nương thật sự là suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583726/quyen-2-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.