"Cho người vớt lên."
"Dạ."
Một vài binh lính thả thang dây xuống vớt người. Nguyễn Phúc Nguyên nhìn cô gái được vớt lên lòng sinh ra một cảm giác kỳ lạ. Giữa biển khơi xung quanh ngoại trừ bọn họ phía trước không một bóng thuyền. Hắn nhìn kỹ quần áo trên người cô gái này, rõ ràng không giống trang phục Đại Việt nhưng lại vô cùng tinh xảo và xinh đẹp.
Dù là chất liệu hay đường thiêu đều là loại thượng đẳng nhất, nhưng mà mái tóc này, trực giác mách bảo hắn cô gái này có gì đó không đúng. Người con gái này lại xuất hiện sau khi vầng sáng chói mắt kia qua đi. Nói cách khác cô ta giống như trồi lên từ dưới đáy biển. Hắn xưa nay không tin quỷ cũng chẳng tin thần, vậy chuyện này là thế nào.
"Quân y thế nào rồi?"
"Bẩm công tử cũng may không có gì nghiêm trọng, nhưng cần thay quần áo để xem cô nương này có bị thương ở chỗ nào không ạ."
Trên thuyền điều là nam nhân, quân y cũng vậy chỉ có thể bắt mạch và xem xét bên ngoài mà thôi, những chỗ bị quần áo che khuất thì không dám chắt.
"Trần Tuyên ngươi xuống thuyền nhỏ xem trong đám nô lệ có người nào tay chân sạch sẽ mang lên đây. "
"Dạ."
Nam Phương mở mắt toàn thân cô đau nhức, lồng ngực có chút khó thở, cổ họng khô khốc. Cô đưa mắt nhìn xung quanh thật may cô vẫn còn sống, cô cứ tưởng mình đã bị dòng xoáy kia nhấn chìm rồi.
"Cô tĩnh rồi sao?"
Nam Phương nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917181/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.