Sao cô lại quên mất điều này cô từ khi sinh ra đã không giống người khác. Cô có một mái tóc nâu bồng bềnh cùng đôi đồng tử màu hổ phách, cũng chính vì thế ngay từ nhỏ cô đã là một trong những mẫu nhí được săn đón nhất, đến giờ vẫn vậy. Mọi người nói đôi mắt cô chính là đôi mắt có ma lực tuyệt đối, đôi khi trong những bức ảnh tạp chí cô còn tự thấy rùng mình bởi đôi mắt siêu thực của mình.
"Cái này từ khi sinh ra đã vậy rồi tôi không thể lựa chọn."
Ở thời đại của mình khác biệt chính là một đặc ân. Ngoại hình khác biệt trong giới giải trí càng là điều mà người người ước ao. Nhưng mà ở thời đại này, khác biệt cách đường chết không xa lắm. Giống như mấy bộ phim truyền hình, kẻ khác biệt giống loài thậm chí còn bị cho là yêu quái mang lên giàn hoả thiêu cũng không chừng. Cũng may là cô còn nói tiếng việt không thì chắc không sống nỗi ba mươi giây.
Nguyễn Phúc Nguyên thu lại ánh mắt vẫn luôn dừng trên người cô từ nãy đến giờ. Hắn đưa mắt nhìn về phía biển cả mênh mông vô định nhưng đang muốn tìm kiếm một thứ gì đó. Thứ mà hắn không thể nắm bắt lúc này. Nhưng phàm là những thứ càng mơ hồ hắn càng muốn tự mình xé tan bức màn ấy.
"Cô tên gì?"
"Nam Phương."
Cô trả lời hắn một cách gọi gàng dứt khoát.
"Nam Phương cô gái đến từ phương nam, là nghĩa đó sao?"
Đột nhiên bị hỏi ý nghĩa tên gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917179/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.