Cô thuật toàn bộ lời của Trần Tuyên cho Miko, nghe có thể được trở về quê hương lại không cần phải làm nô lệ tất cả mọi người điều bậc khóc. Miko run run nắm lấy bàn tay cô tựa như muốn xác nhận đây là sự thật hay là giấc mơ của bọn họ.
"Thật sao, Nam Phương lời cô nói điều là thật sao, chúng tôi có thể trở về sao, không phải làm nô lệ."
"Thật, trên thuyền chẳng phải họ cũng chưa từng bạc đãi mọi người đó sao, yên tâm người nước Nam tôi điều là những bậc quân tử sẽ không ức hiếp kẻ yếu người lành."
Nói xong lời này cô cảm thấy mình chẳng khác nào đang đóng phim cổ trang cả. Ngày bé cô thích nhất là bộ Lục Vân Tiên, bây giờ thì hay rồi không những cô trở về quá khứ mà xem ra còn cách Lục Vân Tiên cả trăm năm không chừng.
"Vậy còn cô, cô có đi cùng chúng tôi không?"
Nghe câu này của Miko cô có chút chạnh lòng, đi theo bọn họ việc này sao có thể. Người đàn ông kia chỉ sợ vẫn còn đề phòng cô. Không biết anh ta muốn làm gì, nhưng có một điều cô có thể chắc chắn là anh ta sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt của mình.
"Tôi phải theo tướng quân kia về phủ của anh ta, mọi người chú ý giữ sức khoẻ nếu có duyên sẽ gặp lại, mau đi đi đừng để bọn họ đợi."
Miko lưu luyến tạm biệt cô rời đi theo đoàn người. Quân lính dẫn họ đi rồi cô vẫn còn đứng trên mạn thuyền nhìn xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917177/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.