Huế về đêm, ánh trăng treo trên tường thành mờ ảo. Trời tháng bảy ngập tràn hương sen thanh mát, những đóa Bạch Trà vương giả tựa nàng công chúa cao quý chốn hoàng thành.
Trên đồi Hà Khê, tiếng chuông Thiên Mụ ngân vang hoà quyện trong khí trời len lỏi vào mỗi con phố ngõ nhỏ của đất cố đô.
Đêm nay sông Hương vốn dịu dàng bỗng trở nên nhộn nhịp đèn hoa, những chiếc thuyền rồng chậm trãi lướt trên sông, tựa như một bức tranh thủy mặc mơ hồ mà đẹp đẽ động lòng người.
"Cảm ơn các vị đã đến với Một Thoáng Cố Đô và để khép lại đêm hội hôm nay xin mời các vị cùng chiêm ngưỡng bộ sưu tập cổ phục thời Nguyễn của nhà thiết kế Nguyễn Hạ Trâm."
MC vừa dứt tiếng vỗ tay liên hồi, tất cả những người có mặt trên thuyền rồng đều dõi mắt hướng về bức màn lụa kia. Lần đầu tiên cổ phục Việt Nam được đưa ra thế giới, có mong chờ có hiếu kỳ và hơn nữa là lo lắng. Đã từ rất lâu Nguyễn Hạ Trâm đã ấp ủ cho mình ước mơ, ước mơ một ngày đưa cổ phục Việt lên sàn diễn. Cô muốn cho thế giới thấy Việt Nam không chỉ có áo dài, Việt Nam còn có viên lĩnh, ngũ thân và nhiều cổ phục khác. Mười năm ấp ủ hôm nay nguyện ước đã thành sự thật.
Dưới ánh trăng, thuyền rồng chậm rãi trôi, không gian mờ ảo thơ mộng, những chàng trai cô gái bước ra trong những bộ trang phục áo viên lĩnh, áo tấc, áo ngũ thân thướt tha kiều diễm.
"Chị, chị có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917182/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.