Thấy người bên cạnh im lặng suốt quãng đường, hắn đưa mắt nhìn bàn tay đang để trên đùi cô, có chút máu thấm vào làn váy, hắn nhíu mày.
"Đưa tay đây."
Nghe được giọng nói Nam Phương chầm chậm mở mắt, cô bây giờ thật sự rất mệt mỏi không muốn cùng người này đôi co bất kỳ chuyện gì cả chỉ lạnh nhạt hỏi lại.
"Làm gì?"
"Không định xử lý vết thương à."
Nghe Nguyễn Phúc Nguyên nói cô mới nhớ ra lúc bị ngã tay cô bị thương không nhẹ.
Cô đưa tay ra nhìn hắn cẩn thận xử lý vết thương cho mình. Nam Phương khẽ nhíu chặt chân mày, những hạt sạn li li dính vào da thịt khiến cô vô cùng đau rát. Nhìn lại người đàn ông đang nghiêm túc tỉ mỉ xử lý vết thương cho cô, cho dù lời nói hơi cộc cằn, lạnh nhạt nhưng không thể chối bỏ một điều anh ta đã cứu mạng cô, cho cô chỗ ăn chỗ ở thậm chí là chỗ dựa ở cái thời đại xa lạ này.
Nam Phương khẽ thở dài, đối với một nam nhân phong kiến cổ đại mà nói nam quyền là thứ ăn sâu vào trong máu, họ quen việc nắm mọi thứ trong tay. Nếu bản thân cô lấy cứng đối cứng chỉ sợ ngày tháng sau này sẽ gặp không ít khó khăn. Nhìn người này chưa hẳn là khó chung sống, nếu nam nhân thời này thích một cô gái dịu dàng nhu mì nghe lời, vậy thì dịu dàng nhu mì, chẳng qua chỉ là diễn thôi mà, cô đâu phải chưa từng đóng phim. Nam Phương thầm hạ quyết tâm.
Nguyễn Phúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917168/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.