Nam Phương vừa rời đi thì có một đám người Nhật chạy đến, trên người họ mặc những bộ quần áo màu nâu sẫm tay còn cầm kiếm. Những người xung quanh hóng chuyện cũng bị khí thế hùng hổ của bọn họ doạ không ít.
"Ngài không sao chứ ạ, có bị thương ở đâu không ạ?"
"Không có việc gì, trở về giúp ta hỏi xem nam nhân vừa rời đi là ai."
"Vâng thưa ngài."
Bên trong xe ngựa không khí ngập tràn mùi thuốc súng, nếu ánh mắt có thể giết người thì Nam Phương nghĩ hẳn mình đã chết trăm ngàn lần rồi. Nhưng cô không thể cứ mãi rụt đầu để anh ta bắt nạt, còn chưa tìm được cách trở về lỡ nhưng không về được chẳng lẽ cả đời này cô điều để cho anh ta đè đầu cưỡi cổ mình hay sao. Cô không phải người thời đại này, sẽ không cam chịu để bản thân chịu tủi nhục mà không phản kháng.
"Nếu còn muốn sống thì thu lại ánh mắt đó cho ta."
Hắn nhìn đôi mắt tựa như vàng ròng đang nhìn chằm chằm vào hắn đầy tức giận. Nguyễn Phúc Nguyên cảm thấy cực kỳ khó chịu, nhớ đến ánh mắt dịu dàng khi cô nói chuyện cùng gã người Nhật kia, bây giờ cô lại dùng ánh mắt hận không thể cắn chết người này nhìn hắn.
"Dựa vào đâu anh có thể trừng mắt với tôi còn tôi thì không thể."
"Dựa vào ta là Nguyễn Phúc Nguyên cả dải đất Thuận Quảng này điều là của họ Nguyễn ta, không có kẻ nào gặp ta mà không phải cúi đầu."
Cô gái này dám ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917173/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.