Phải mất một lúc lâu Nam Phương mới lấy lại được tinh thần. Nhìn thấy mình đang ôm chặt người ta thì có chút xấu hổ cúi đầu buông tay. Trong đêm tối hắn không thể thấy được cô gái bên cạnh mặt đang đỏ lên vô cùng kiều diễm.
Trần Tuyên và các huynh đệ đã làm xong thịt rắn cùng gà quay, mùi thơm lan tỏa khắp nơi khiến người ta thèm thuồng cồn cào trong bụng. Nam Phương ôm lấy cái bụng đang biểu tình ọc ọc của mình khẽ nuốt nước miếng. Bọn họ chặt lấy lá chuối rừng sau đó sắp thức ăn lên. Cô không còn thấy con rắn đâu chỉ thấy từng xâu thịt đặt trên lá chuối, bên cạnh là xương đã được lọc ra. Thịt gà nghi ngút khói được nướng thành màu mật ong, mỡ tí tách chảy xuống miếng là chuối, cô khẽ nuốt nước miếng.
Nguyễn Phúc Nguyên nhìn biểu hiện thèm thuồng của cô gái nhỏ có chút đáng yêu. Xưa nay khi ở bên ngoài hắn là người không mấy câu nệ phép tắc hay quy củ. Những người ở đây điều là người cùng hắn vào sinh ra tử, bọn họ ở chiến trường có rau ăn rau có cháo ăn cháo, hắn chưa từng xem họ là kẻ dưới. Sau khi đợi bọn họ ngồi xuống, hắn cầm lấy cái đùi gà đưa cho cô.
"Ăn đi."
Trần Tuyên và những người khác liếc mắt nhìn nhau trong lòng thầm kinh hỷ. Xưa nay trên bàn ăn luôn quy định đợi người có địa vị cao nhất động đũa trước những kẻ dưới mới được phép ăn. Bây giờ công tử bọn họ lại đưa cho một cô gái xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917166/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.