Nguyễn Phúc Nguyên nhẹ cười đưa tay vuốt đầu nàng. Vừa mới ngủ dậy ngau cả tóc tai cũng không chỉnh, sao lại có một cô nương đáng yêu như vậy chứ.
"Yên tâm xe ngựa của ta bọn họ không dám không cho qua."
Cô sao lại quên mất mình có một cái đùi to chà bá còn sợ gì nữa chứ. Cô nhìn anh cười ngây ngô.
"Nơi này đẹp thật đấy."
Phải đẹp vô cùng cho dù trải qua mấy trăm năm nữa nó vẫn giữ được vẻ hùng vĩ và cổ kính vốn có. Dù trải qua mưa bom bão đạn một phần Hải Vân Quan vẫn cố gắng bám trụ. Nó như muốn nói cho người đời sau biết tại nơi này vùng đất này đã từng hùng vĩ đến thế.
"Có biết vì sao giữa nơi này lại xây dựng Hải Vân Quan không?"
"Không ạ."
"Muốn nghe không?"
"Muốn."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc lại mong chờ của nàng hắn bắt đầu kể cho nàng về mảnh đất này.
Nơi này xưa kia vốn là đất của vương quốc Chiêm Thành. Vào thời nhà Trần, thái thượng hoàng Trần Nhân Tông sau khi du ngoạn Chiêm Thành trở về, liền gả con gái mình là Huyền Trân công chúa cho vua Chiêm Thành khi đó là Chế Mân. Vua Chiêm Thành lấy hai châu là Châu Ô và Châu Lý làm của hồi môn. Ngọn đèo này chính là ranh giới giữa hai nước Chiêm Thành và Đại Việt. Về sau vào thời nhà Hồ, hoàng đế thứ hai của nhà Hồ là Hồ Hán Thương sai tướng Đỗ Mãn mang quân sang đánh Chiêm Thành. Vua Ba Đích Lại khi ấy phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917161/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.