Ngồi ở tư thế này hắn có thể ngửi được mùi hương trên tóc nàng, một mùi hương dịu nhẹ khiến người ta trở nên thả lỏng. Hắn bất giác muốn đưa tay ôm lấy nàng vào lòng nhưng lại lo nàng sợ hãi, bàn tay trên đùi vô thức siết chặt.
Nam Phương lấy chăn bông trải xuống sàn xe sau đó lấy hòm thuốc để ở giữa ngăn cách hai người.
"Được rồi ngủ đi."
Hắn nhìn nàng thật sự muốn cùng hắn ngủ chung một chỗ, có chút không rõ cảm xúc của mình lúc này.
"Nam Phương, nàng chắc chắn muốn ngủ cùng ta ở đây sao, không sợ bị người khác biết được nàng sẽ không thể gả ra ngoài sao?"
Lần đầu tiên anh gọi tên cô như thế kể từ lúc hỏi tên cô ở trên thuyền. Cách xưng hô này cô có chút không phản ứng kịp, nhưng cô biết sắp vào đến Ái Tử, anh nói đúng cô phải tập quen dần. Trước tiên là phải thay đổi cách xưng hô nói chuyện cho hợp thời đại.
"Không gả thì không gả, chẳng phải công tử nói ta là nô tỳ của ngài sao. Nếu thật sự không gả được vậy ngài nuôi ta là được."
"Được vậy ta nuôi nàng."
Nam Phương cảm thấy trong lời nói của anh có chút gì đó không đúng, nhưng mà cô mệt rồi không tiếp tục nói chuyện nữa nhanh chóng nằm xuống đi ngủ. Sau một ngày mệt mỏi cô ngủ rất nhanh.
Nguyễn Phúc Nguyên xoay người nhìn người ngủ say bên cạnh. Nàng ngay cả một chút cũng không đề phòng hắn, ngủ nhanh đến vậy sao.
Hắn đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917162/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.