Nhìn người vì một câu nói của minh mà đang ngồi nghiêm túc hai tay đặt trên đùi không nhúc nhích, hắn có chút bất lực mỉm cười.
"Nàng còn không chỉnh lại đầu tóc, định để như vậy xuống chỗ ăn sáng sao?"
Nam Phương bị nhắc mới sực nhớ từ sáng đến giờ cô còn chưa chải đầu, súc miệng. Ôi trời ơi nãy giờ nói chuyện ngồi sát như thế không biết có nghe mùi không nhỉ, còn cả đầu tóc như cái tổ quạ nữa chứ, mất mặt quá mất mặt.
Mà không đúng Nguyễn Phúc Nguyên cũng đâu có vệ sinh cá nhân, như nhau cả thôi. Bọn họ như thế này có phải giống người yêu ở cùng một chỗ không nhỉ, vừa mở mắt liền có thể thấy mọi bộ dạng chân thật nhất của đối phương. Không được mày đang nghĩ gì thế.
Đang ngồi hắn đột nhiên nghe một tiếng bóp, ngẩng lên thấy ai đó đang tự đánh lên trán mình, đã vậy mặt mày còn hồng hào tựa như đang xấu hổ chuyện gì đó.
"Nàng lại suy nghĩ bậy bạ gì sao?"
Hắn cố tình ghé sát tai cô mà hỏi, bị nói trúng tim đen Nam Phương giật mình thon thót.
"Có anh... mới nghĩ bậy, đừng tưởng ai cũng như anh."
"Vậy sao ta còn tưởng nàng đang nghĩ chúng ta giống như phu thê, vừa mở mắt ra liền có thể nhìn bộ dạng chân thật nhất của đối phương."
Nam Phương trừng mắt nhìn người trước mặt, làm sao anh ấy có thể biết cô đang nghĩ gì. Cái người này thật có thể đọc được suy nghĩ của người khác sao, thật quá đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917159/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.