Cô phải tập dần với cách xưng hô, nói nhiều sẽ quen, hơn nữa ở chỗ đông người càng không nên nói những lời kỳ lạ.
Ông cụ đang bưng bát cháo đến bàn họ tay bỗng run lên, chút nữa là đổ lên người cô, cũng may mà cô phản ứng nhanh né kịp.
"Xin công tử tha mạng."
Ông lão đột nhiên quỳ thụp xuống đất, những người có mặt trong quán cũng quỳ theo. Nam Phương vội đứng lên đỡ lấy ông cụ.
"Ông ơi ông mau đứng lên đi, cháu không có bị sao mà."
Ông cụ vẫn cúi đầu hơi run không dám đứng lên. Cô không hiểu đưa mắt nhìn mọi người xung quanh, ngoại trừ hai bàn bọn họ, những bàn khác trong quán đều quỳ cả không ai dám ngẩng đầu lên.
"Đứng lên cả đi, ta chỉ là người đi đường ghé nơi này dùng bữa. Các ngươi cái gì cũng không nghe không thấy."
"Thảo dân đa tạ công tử."
Mọi người lại bắt đầu trở lại ai làm việc nấy, người nên ăn thì ăn, người nên làm thì làm cũng không ai dám nhìn về phía bọn họ nữa.
"Bọn họ biết anh sao."
Cô ghé sát vào tai anh hỏi nhỏ, cứ như thể sợ người khác nghe thấy.
"Không biết là vì nàng gọi ta hai tiếng công tử nên bọn họ mới biết."
Công tử thì sao, không phải con nhà giàu đều gọi như vậy sao, cô có chút khó hiểu.
"Ăn đi lát lên xe ngựa sẽ nói cho nàng biết."
Bọn họ ăn xong để lại tiền trên bàn liền rời đi. Lên xe cô không đợi được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917154/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.