Lại bắt đầu ngả ngớn, đúng là không nên nói chuyện nghiêm túc với người này tí nào, chỉ tốn nước bọt. Nam Phương quyết định ngó lơ người nào đó giả chết nhắm mắt ngủ.
Khi mặt trời dần về chiều, ánh hoàng hôn buông xuống, xe ngựa dừng trước cổng lớn dinh Ái Tử.
Nam Phương đưa mắt nhìn cánh cổng được làm bằng gỗ lim đỏ nặng nề mở tra.
Bên trong có vài người đứng đợi sẵn cùng một hàng binh lính. Nơi này canh phòng nghiêm ngặt đến mức làm cô có chút sợ, cứ nghĩ tới bản thân sẽ được nhìn thấy người được xem như ông tổ của mình làm cô có chút khẩn trương, cũng có phần sợ hãi. Nguyễn Phúc Nguyên vỗ nhẹ vào tay cô trấn an.
"Một lát vào trong nàng ở bên ngoài đình đợi ta, nhớ đừng đi lại lung tung."
Nam Phương thầm thở phào, thật may không phải vào trong gặp Chúa Nguyễn nhưng trong lòng cũng có chút tiếc nuối.
Xe ngựa đi một đoạn thì dừng lại, bọn người Trần Tuyên cũng ở bên ngoài, cô hướng cái đình trước mặt mà đi đến. Nơi này không giống Đại Nội Huế, có lẽ vì vẫn chưa thể ly khai, thân phận thần tử vẫn còn đó, nên dinh thự này không hề chạm khắc xa hoa hay xây dựng như một cung điện. Nhưng nó cũng không vì vậy mà đánh mất đi sự uy nghiêm của một vị chúa.
Dưới mặt hồ những đoá sen đã từ từ khép lại, từng cánh chuồng chuồng nhẹ đậu trên những lá sen non. Hương sen thoang thoảng trong gió, khung cảnh bình yên đến lạ. Cô nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917152/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.