Thuyền nhỏ neo lại bên gốc cây, hắn bước xuống đưa tay đỡ lấy cô như sợ cô sẽ ngã, cô nắm lấy bàn tay có phần thô ráp của hắn, cũng phải hắn vốn sinh ra thời loạn, ở tuổi này đã phải cầm binh đánh trận bàn tay sao có thể nhẵn nhịu. Với cô mà nói nó lại là bàn tay ấm áp nhất mà cô từng nắm ngoài tay của ba cô.
Hai người cùng nhau đi dạo, cảnh vật xung quanh đúng là vô cùng đẹp, nó hoang sơ yên bình. Hai bên bờ với những hàng cây gạo đỏ chót, thỏa trong gió hương thơm của cỏ hoa. Đây chính là lý do vì sao người nơi đây gọi dòng sông này là sông Hương.
- Nam Phương nàng đang nghĩ gì thế?
-Ta đang nghĩ đến một khúc hát chàng có muốn nghe không.
-Nàng còn biết ca hát sao?
Nam Phương nhìn vẻ mặt kinh của Nguyễn Phúc Nguyên thì bật cười.
-Ta không những biết hát còn biết đánh Nguyệt Cầm, gõ chén thành nhạc chàng tin không.
-Vậy ta có diễm phúc được nghe không.
Nam Phương đứng dưới tán cây gao, cô ngồi xuống nhặt một bông hoa gạo dưới đất cài lên vành tai, sau đó hai tay nhẹ nhàng để trước bụng, bộ dạng thướt tha kiều diễm xinh đẹp động lòng người. Cô nhìn Nguyễn Phúc Nguyên cười dịu dàng cất tiếng hát, một điệu ca Huế mượt mà sâu lắng.
Ơ….ơ….ơ….ơ, chớ núi Ngự trước tròn sau méo. Thiếp thương chàng…. chớ thiếp thương chàng …biết mấy gió sương.
Sông Hương sóng cuộn giữ trời… một thân váy áo giữa đời mênh mông.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917140/chuong-23.html