Hắn vốn cảm thấy bất an trong lòng mà đi tìm nàng, khi hắn thấy nàng nhìn về phía hắn nói ra những lời đó. Hắn sợ hãi lao nhanh về phía nàng, chỉ là hắn muộn rồi, hắn cứ thế nhìn nàng gieo mình xuống sông sâu.
-Nam Phương.
Hắn không nghĩ ngợi mà lao xuống sông, Nguyễn Hiệp ở phía sau cũng bị giật mình khiếp vía.
Bên dưới lòng sông vừa lạnh vừa sâu, cho dù hắn cố gắng đến đâu vẫn không thể nắm lấy nàng.
Dòng nước xoáy cứ cuộn cuộn cuốn cô đi dẫu cho bên trên mặt tĩnh lặn như tờ. Nam Phương nhìn người đàn ông đang tuyệt vọng vương tay về phía mình, khoảnh khắc cuối cùng nước mắt cô hòa lần vào nước sông. Đời này cô đã phụ một người như thế, một người yêu cô hơn chính sinh mạng của mình, anh là ai còn cô lại là ai. Anh bất chấp tất cả lao xuống đáy sông sâu vì cô.
-Phúc Nguyên, ta yêu chàng.
Miệng cô nhấp mấy những từ cuối cùng, sau đó bị cuốn vào trong vòng xoáy chìm dần rồi biến mất.
Khi Nguyễn Phúc Nguyên tỉnh lại đã hai ngày trôi qua. Hắn như một kẻ điên, hắn chẳng màng sự giận dữ của cha, chẳng màng nước mắt đau lòng của mẹ mà dẫn người đến sông Hương tìm kiếm. Từ thượng nguồn đến hạ nguồn, hắn đã kiếm tìm nàng 7 ngày 7 đêm không ngưng nghĩ. Tìm đến kiệt quệ thể xác lẫn linh hồn, hắn đau đớn gục ngã bên gốc cây gạo.
Là do hắn tất cả là do hắn, nếu hắn không đưa nàng đến nơi này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917138/chuong-24.html