Một người đàn ông từ ngoài cửa bước vào, long bào trên người tỏ ra khí thế uy nghiêm khiếm người khác phải sợ hãi. Mạc Thị Lâu vội vã hành lễ.
-Lui hết đi.
Một câu lệnh của hắn rất nhanh trong phòng chỉ còn lại hai người. Nam Phương mệt mỏi tựa vào thành giường, cô không biết phải hành lễ thế nào nên ỷ mình là bệnh nhân mà không hề lên tiếng, cũng chẳng có ý định xuống giường.
-Chuyện quân chúa bị ngã là sơ xuất của trẫm, đáng lý ra trẫm nên quản người của mình thật tốt, trẫm đích thân đến đây coi như là để tạ tội với quận chúa.
Nghe mấy câu này trong đầu Nam Phuong hiện ra vô số kịch bản phim cung đấu, cái gì mà quản người của mình. Lẽ nào là Mạc Thi Giai bị đám cung tần mỹ nữ của tên hoàng đế này đẩy xuống hồ sao. Nam Phương cảm thấy mệt vô cùng, không chỉ mệt đầu còn mệt cả tim, cô vì sao đang yên đang lành nhảy sông làm gì để giờ thành ra thế này chứ.
-Không cần cũng không phải lỗi của ngài, ta mệt rồi bệ hạ cũng nên về đi.
Hắn nhìn nữ nhân trước mặt thái độ của nàng thờ ơ lạnh nhạt, nhưng lại có vẻ không giống như trước cho lắm.
Hắn tựa như có gì đó kích thích nhìn cô trân trân như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô. Nam Phương bị ánh mắt của hắn nhìn đến nổi cả da gà da ốc.
-Ngài nhìn ta làm gì, ta bây giờ không thể nhớ được gì cả, cũng rất mệt không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917136/chuong-25.html