Mạc Mậu Hợp bị lời này cùng với ánh mắt ghé bỏ kinh tởm của nàng khiến hắn phát điên ngay lập tức.
- Thiên hạ này chưa có kẻ nào dám nói với trẫm như thế, nàng nghĩ mình là quận chúa thì có mấy cái gan.
- Vậy thân làm hoàng đế lại đêm khuya xông vào phòng em họ mình, ngươi nghĩ người đời sẽ nói gì về ngươi.
Mạc Mậu Hợp bậc cười nham hiểm.
-Có được thiên hạ để làm gì, sống ngày nào nên tận hưởng ngày đó, trẫm việc gì phải để ý đến người trong thiên hạ.
-Một hôn quân như ngươi trước sau gì Mạc Triều cũng tận diệt.
Mạc Mậu Hợp lập tức như dã thú bàn tay hắn tóm lấy cổ cô siết chặt, trong cơn cuồn nộ hắn như muốn bóp chết cô.
-Nàng cho rằng mình là ai, cho rằng trẫm không dám động đến nàng hay sao.
Nam Phương không vùng vẫu cũng chẳng sợ hãi, bởi vì cô biết căn bản kẻ này nếu cô ở đây một ngày hắn vĩnh viễn không buoing tha cô. Vậy hết có gì sợ chứ.
-Vậy thì giết ta đi.
Ánh mắt hằn dần trở nên hung ác, bàn tay càng lúc càng siết chặt hơn.
-Nàng muốn chết dễ vậy sao.
Mạc Mậu Hợp buông tay ra, hắn cười nhìn người con gái vẫn luôn là cái gai trong lòng hắn.
-Mạc Thị Giai trẫm nói cho nàng biết, nàng muốn chết trẫm càng sẽ khiến nàng chết không được sống cũng không xong. Trẫm muốn nàng mở to mắt mà nhìn trẫm xóa sạch họ Lê, đến khi đó trẫm sẽ mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917134/chuong-26.html