Những ngày tháng sau đó cô luôn nghĩ cách để gửi thư về Thuận Hóa chỉ tiếc là không thể. Chiến sự bùng nổ giữa Lê Triều ở Tây Kinh và Mạc Triều ở Đông Kinh. Họ Trịnh lấy danh nghĩa Phù Lê Diệt Mạc mang quân tấn công thẳng vào Thăng Long, thế như vũ bão.
Mùa đông năm đó Đông Kinh lạnh hơn nhiều, bởi khói lửa tang thương bao trùm lấy nó, chẳng còn là một Thăng Long phồn hoa đô hội nữa.
Khắp nơi máu chảy thành sông, tiếng oán than của trăm vạn con dân vang thấu tận trời xanh, chỉ còn lại tan nát tiêu điều.
Triều chính vốn đã suy yếu, Mạc Mậu Hợp lại ăn chơi trụy lạc, Đông Kinh nhanh chóng thất thủ.
Trước khi buộc phải bỏ kinh đô chạy lên đất Cao Bằng, Mạc Mậu Hợp vẫn không quên Mạc Thị Giai. Hắn bất chấp nguy hiểm mang quân đến phủ Khiêm Vương đón nàng.
Chỉ là khi hắn đến nơi, mọi thứ chỉ còn là một bãi đỗ nát, xác người la liệt. Hắn điên cuồng nắm lấy áo một tên gia đinh còn chút hơi tàn trên mặt đất.
-Quận chúa đâu, trẫm hỏi ngươi nàng ấy đâu, nàng ấy ở đâu hả?
-Quận ...chúa.
Còn chưa kịp nói hết câu tên gia đinh kia đã chết, Mạc Mậu Hợp như phát điên.
-Tìm cho trẫm, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Hắn gào lên với cấm quân, nửa năm qua hắn không đến tìm nàng, bởi vì hắn muốn giết được họ Lê kia trước, khi đó mới tìm đến nàng. Kết quả thì sao, Trịnh Tùng nham hiểm đột ngột xuất binh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917131/chuong-27.html