Mạc Thi Lâu cũng vậy từ nhỏ sống trong nhung lụa chưa từng phải chịu khổ , nhưng lại là một cô bé hiểu chuyện chưa từng than vãn một lời.
Nhiều lúc cô nghĩ vui rằng con đường họ đang đi tựa như đường tăng đi tây trúc thỉnh kinh xa xôi vạn dặm, nguy hiểm rập rình.
Sau khi chiếm được Đông Kinh Trịnh Tùng cũng không ngừng truy đuổi tàn dư nhà Mạc.
Đó là mùa xuân 1592 một mùa xuân mà Đông Kinh thay vì phủ lên mình muôn hoa tươi thắm, lại trở thành một mùa xuân máu nhộm đỏ trăm dăm tường thành Thăng Long.
Phía trước đã là Tây đô, đất của nhà Lê, xa xa thành nhà Hồ vẫn còn xừng sững đứng đó, thật ra cô đâu có biết những chuyện này, là cô bé nhỏ bên cạnh cô chỉ cho cô từng chút một, rõ ràng nhỏ tuổi hơn cô, rõ ràng cô là chị đáng ra phải là người bảo vệ, dẫn đường chỉ lối nhưng cô bé này lại làm thay phần việc của cô.
Mỗi lần hết đường đến ngã ba ngã bảy sẽ không ngần ngại mà chạy đi hỏi người này người kia, đến những nơi quan trọng sẽ nói cho cô biết vì cô bé sợ cô không nhớ gì sẽ nguy hiểm .
-Tỷ tỷ nhìn thấy tường thành kia không, sau bức tường đó chính là Tây đô, vua Lê ở bên trong đó, tường thành này được xây dựng dưới thời nhà Hồ.
-Chúng ta không cần vào thành, muội nghĩ ngơi đi ta sẽ đi kiếm ít thức ăn.
-Để muội đi cho, tỷ không rành đường lỡ lạc thì sao.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917130/chuong-28.html