Không có sao, chẳng lẻ nó chưa được xây dựng sao, cô cũng không nhớ rõ chùa Thiên Mụ được xây vào năm nào, chỉ biết nó được chúa Nguyễn Hoàng cho xây dựng, có lẽ là vẫn chưa xây.
-Không có gì trước kia chỗ của ta có một ngôi chùa như thế, mỗi lúc tâm trạng không tốt ta thường đến đó nên muốn hỏi vậy thôi.
Hắn đứng lên nắm lấy tay nàng, hắn không biết nàng đang nặng lòng điều gì nhưng hắn chỉ muốn cùng nàng san sẻ.
-Nam Phương ta biết ta không có tư cách để hỏi chuyện riêng của nàng, nhưng ta hy vọng nàn có thể xem ta như một bạn hữu. Nếu có gì cứ nói với ta, cho dù giúp được hay không ta vẫn sẽ lắng nghe nàng.
-Cảm ơn chàng, đi thôi ta thật sự muốn xem nơi mà chàng nói, ta chưa từng thấy con sông nào lại có mùi hương.
Nhìn nàng vui vẻ hào hứng trở lại hắn cũng vui theo nắm tay nàng đi ra ngoài. Nam Phương nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình trong lòng ngỗn ngang.
- Lục ca.
Một thanh niên trẻ tuổi từ cổng đi vào gương mặt mang theo nụ cười hồn nhiên. Nam Phương vừa nhìn đã nhận ra ngay chín là cái tên Thất công tử đáng ghét mà cô gặp lần trước ở Dinh Ái Tử.
-Huynh định đi đâu sao?
Với sự xuất hiện không đúng lúc của em trai mình, Nguyễn Phúc Nguyên siết chặc bàn tay đang nắm tay nàng. Hắn đã nghe Trần Tuyên kể qua chuyện ở Dinh Ái Tử ngày đó, trong lòng đột nhiên chán ghé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917142/chuong-22.html