Cô và Thị Lâu bị tống vào nhà giam lạnh lẽo, ngọc bội cũng bị bọn quan sai lấy đi, cô chẳng biết làm gì ngoài bất lực ôm lấy Thị Lâu vào lòng sợ hãi cùng tự trách khiến lòng cô đau đớn . Nam Phương khóc như một đứa trẻ, giống như ngày đó khi bà ngoại mất, cả một bầu trời trong cô như sụp đổ.
-Xin lỗi muội là tại ta, tất cả là tại ta, xin muội đó xin đừng bỏ ta lại một mình.
**Tây Cung- điện Trường An.
Một cận vệ từ bên ngoài đi vội và đi vào hành lễ, bên trong điện Lê Duy Đàm đang ngồi trên trường kỷ tay vân vê mảnh lụa.
-Bệ hạ trưởng binh canh thành mang vật này vào cung, nói bên ngoài cổng thành có một cô gái đưa vật này còn không ngừng náo loạn muốn gặp người.
Lê Duy Đàm nhìn thấy miếng ngọc trong tay thị vệ liền đứng dậy, vừa lúc chiều hắn đã tặng nó cho Nam Phương giờ lại ở đây.
- Người đâu.
-Bẩm đang ở nhà lao thưa bệ hạ.
-Lập tức chuẩn bị ngựa.
-Nhưng bệ hạ đã quá khuya rồi hay là để sáng mai.
Lời còn chưa nói xong hắn đã đi ra khỏi tẩm điện, trong đêm Lê Duy Đàm tự mình cưỡi ngựa xuất cung. Đêm khuya lạnh lẽo từng vó ngựa nện xuống những con đường đầy đá sỏi, hắn không biết tâm trang hiện tại của mình là gì, chỉ là trong tâm trí hắn lúc này không ngừng hiện lên đôi mắt ấy, gương mặt ấy.
Từng bước chân vội vã truyền đến, bên trong đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917125/chuong-31.html