Nam Phương trở về thì cũng là lúc hoàng hôn dần buông xuống, bên trong căn miếu đổ nát Mạc Thị Lâu nhìn thấy tỷ tỷ trở về thì cuối cùng cũng thở phào.
-Sao tỷ đi lâu như vậy mới về, làm muội sốt cả ruột.
- Xem ta mang gì về cho muội này?
Nam Phương mở miếng lá chuối đang được buộc cẩn thận. Mạc Thị Lâu nhìn thấy bên trong là bánh thì vô cùng kinh ngạc.
- Bánh ngọt chị lên núi sao lại có bánh ngọt?
- Có anh chàng thợ săn tốt bụng cho ta, thật ra ban đầu anh ta đưa cho ta một con thỏ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ta không biết làm thịt, chúng ta cũng không thể ăn sống, anh ta đưa chị cái này.
Lúc đó cô đã ra khỏi bìa rừng, không hiểu sao Lê Duy Đàm lại cho người chạy đến đưa cho cô. Cô thật sự không biết làm thịt thỏ hắn nói hắn có thể giúp. Nhưng cô không thể dẫn hắn tới nơi này càng không thể để Thị Lâu đợi, vậy cho nên cô từ chối.
Một phần quan trọng hơn là cô cảm thấy Lê Duy Đàm quá nhiệt tình, bọn họ là người xa lạ mà đã là người xa lạ thì thái độ của hắn không đúng lắm.
- Thật trên đời còn có người tốt vậy sao, chỗ này chúng ta cũng có thể ăn được hai ngày.
-Ngoan ăn đi dù sao để lâu cũng không tốt không cần tiết kiệm.
Đêm đến trong căn nhà đỗ nát thân thể bé nhỏ bên cạnh cô không ngừng run lên.
- Thị Lâu, Thị Lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917127/chuong-30.html