Lê Duy Đàm nhìn thẳng vào đôi mắt kia, trong khoảnh khắc hắn như nhìn thấy được tiểu cô nương năm đó, khoé mắt hắn chợt cay. Hắn theo bản năng dịu dàng đưa tay xoa đầu nàng.
-Xin lỗi trẫm không nên doạ nàng, nhìn nàng xem lá gan sao lại nhỏ đi rồi, ngốc chết đi được.
Hắn ngồi xuống trước mặt nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
-Đời này trẫm sẽ bảo hộ nàng thật tốt, tin trẫm được không?
Nam Phương bị hành động và lời nói của hắn là cho ngây người, nàng không hiểu thái độ này của hắn mới một giây vừa rồi còn trông vô cùng nguy hiểm, hiện tại lại là bộ dạng thế này. Khi nhìn vào đôi mắt như ẩm ẩn trong sương mù của hắn, có cái gì đó cứa qua tim nàng, lòng nàng có chút rối, nàng né tránh rút tay về.
Hành động này của nàng cũng khiến Lê Duy Đàm từ trong miên mang trở lại, hắn thở dài.
-Ngoài kia đang rất loạn, nàng cứ tạm thời ở lại đây, đợi mọi sự yên bình nếu nàng vẫn muốn đi trẫm sẽ để nàng đi
-Lê Duy Đàm, ngài biết ta là ai, vì cớ gì không giết còn muốn bảo vệ ta.
Vì sao ư chính hắn cũng không hiểu, vì sao lần đầu gặp nàng lại cảm thấy thân thuộc đến như thế, cho đến khi vừa nãy nhìn thẳng vào mắt nàng.
Bởi vì nàng, nàng vô cùng giống người ấy, người mà cả đời này hắn vĩnh viễn không thể quên. Nếu như người đó trưởng thành, liệu có phải sẽ có bộ dạng giống như nàng bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917123/chuong-32.html