Mạc Thị Lâu đã tỉnh lại, khi biết đang ở trong cung thì vô cùng hoảng hốt nhìn tỷ tỷ mình.
-Tỷ, tỷ có phải đã nhớ lại rồi không.
Nam Phương cảm thấy có gì đó không đúng, nàng nghi hoặc hỏi Mạc Thị Lâu.
-Ý muội là sao, việc chúng ta ở đây với việc ta nhớ lại hay không thì liên quan gì đến nhau.
Mạc Thị Lâu nhìn người trước mặt thật lâu, xác định tỷ tỷ vẫn là không nhớ liền thở dài. Cho dù tỷ ấy không nhớ ra, vẫn có thể tìm đến người kia, đây là vận mệnh vốn đã định sẵn mà người ta vẫn hay nói sao.
-Mạc Thị Lâu nói cho ta biết ta đã quên chuyện gì, chuyện này và Lê Duy Đàm có can hệ gì.
-Ngay cả tên người đó tỷ cũng có thể gọi trơn tru như vậy, tỷ thật sự vì người đó mà đến thế giới này sao.
Cả người Nam Phương chấn động, cái gì gọi là đến thế giới này vì Lê Duy Đàm.
-Từ khi tỷ 5 tuổi, tỷ đã luôn nói với muội, tỷ thực ra là Kinh Hoa quận chúa của Thành Vương Phủ. Lần này tỷ chuyển kiếp là vì muốn tìm một người vô cùng quan trọng với tỷ. Mà hiện tại người đó lại là hoàng đế của Lê Triều.Tỷ nói hiện giờ tuổi tác của hai người cách nhau quá xa. Đợi tỷ trưởng thành tỷ sẽ xin phụ thân đến Tây Kinh cầu thân, như vậy tỷ vừa có thể gả cho người đó, vừa có thể chấm dứt loạn loạt hai miền nam bắc.
Mạc Thị Lâu thở dài lại tiếp tục.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917119/chuong-33.html