Trịnh Tùng phất áo rời đi, cô nhìn Lê Duy Đàm lo lắng, mới mấy ngày không gặp hắn hình như đã gầy đi rồi. Nam Phương còn chưa kịp mở lời hắn đã lên tiếng.
-Chuẩn bị đi, trẫm cho người đưa nàng đến nơi nàng muốn.
Cô biết đây là hắn muốn bảo vệ cô, ngày trước hắn kiên quyết giữa chân cô ở nơi này cho dù cô có nói gì đi nữa. Nhưng nay Trịnh Tù vừa xuất hiện hắn liền chủ động để cô đi.
-Ta đi rồi lỡ như Trịnh Tùng làm khó huynh thì sao.
-Dù gì Trẫm vẫn là vua, hắn sẽ không dám động đến trẫm.
Khoé mắt cô có chút cay, hắn đối với cô quá tốt, tốt đến mức bản thân cô cảm thấy mình là người tệ bạc, cô chưa từng làm gì cho hắn cả, nhưng hắn cứ như vậy mà móc tim móc phổi mình đối tốt với cô.
-Duy Đàm.
Lần đầu tiên hắn nghe được nàng gọi tên hắn như vậy, lòng hắn có chút không nỡ. Hắn muốn ôm lấy nàng, nhưng bản thân hắn hiểu rõ, nếu hắn bước thêm một bước chỉ sợ đời này hắn sẽ vì sự ích kỷ của bản thân mà kéo nàng vào nguy hiểm. Năm đó hắn không thể bảo vệ Kinh Hoa, đến cuối cùng mỗi người một ngã tách biệt phương trời vô âm vô tức.
Hiện tại ít nhất hắn có thể đưa nàng đến nơi nàng muốn, biết nàng sống bình an vui vẻ, vậy là đủ rồi. Con người không nên quá tham lam.
-Nếu không phải Trịnh Tùng nhắm đến nàng, trẫm sẽ không để nàng rời khỏi đây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917116/chuong-36.html