Mới đầu hè vùng thanh hoá này lại nóng bức như vậy, cô muốn đi tìm Lê Duy Đàm để nói chuyện, cô muốn giả vờ xin Lê Duy Đàm xuất cung. Chỉ có xuất cung thì cô và Mạc Thị Lâu mới có cơ hội bỏ trốn. Bởi vì cấm cung tường thành cao vút, cho dù cô có thể trốn ra ngoài nhưng Mạc Thị Lâu tay trói gà không chặt, thì làm sao mà trốn cùng cô được.
Hôm nay cô đích thân xuống bếp nấu một ít chè hạt sen mang đến Cần Chính điện.
-Ta muốn gặp bệ hạ, người có trong đó không.
Vị công công già thấy cô liền khôm lưng cúi người sau đó nhỏ nhẹ trả lời.
-Quận công từ Thuận Hoá đến diện thánh, bệ hạ đang bận, xin tiểu thư quay về cho.
Quận Công, Nam Phương nghe hai từ này thì trong lòng đập lộp bộp là Nguyễn Hoàng sao, ông ấy vì sao lại đến Tây Kinh, nếu ông ấy đến đây có phải hay không Nguyễn Phúc Nguyên cũng đến. Trái tim cô bất giác siết chặt, đã bao lâu rồi, lâu đến mức cô tưởng chừng như sắp quên đi gương mặt trong ký ức kia.
-Ta có thể đứng đây đợi không, ta và Quân Công trước từng có duyên tao ngộ, nay đã lâu không gặp muốn được nhìn mặt cố nhân.
Vị công công già nghe vậy khẽ nhíu mày, ông ta rõ hơn ai hết xuất thân của vị cô nương trước mặt này. Nếu đã là nạn dân thì sao còn có quen biết với Quận Công.
- Tiểu thư đừng làm khó chúng tôi.
Một câu lời ít ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917117/chuong-35.html