Đúng như những gì Lê Duy Đàm dự đoán, đêm đó treen đường chạy trốn bọn họ bị một đám người áo đen phục kích trong rừng.
Trong rừng ánh trăng xuyên qua những rặng tre chiếu sáng xuống mặt đát có chút mờ ảo. Một cổ xe ngựa đang bị vây khốn, Trần Vệ cùng những người khác siết chặt thanh kiếm trên tay.
Bên trong xe ngựa Mạc Thị Lâu sợ hãi nếu tay tỷ tỷ mình lắc đầu.
Nam Phương vỗ nhẹ bàn tay Mạc Thị Lâu giọng vô cùng kiên định.
-Người bọn chúng muốn tìm là ta, nếu ta có mệnh hệ gì, muội hãy cứ đi về Thuận Hoá.
-Không cho dù xảy ra chuyện gì muội cũng sẽ ở cùng tỷ.
-Được vậy ngồi yên trong này đợi ta.
Nam Phương vén rèm bước xuống xe ngựa, thấy vậy Trần Vệ khẽ nhíu mày.
-Tiểu thư người vào trong đi, ta cản bọn chúng, Ảnh Thị sẽ đưa người đi.
Ảnh Thị mà nữ thị vệ duy nhất trong số bọn họ do đích thân bệ hạ tuyển chọn để bảo vệ tiểu thư. Sau khi đến Thuận Hoá nhận lệnh chăm sóc tiểu thư cho tới chết, đây là mật lệnh.
Nam Phương nhìn nử tử được gọi là Ảnh Thị kia, trước khi đi Lê Duy Đàm đã mang nàng đến nói với cô từ giờ về sau Ảnh Thị sẽ là người của cô, sống hay chết tùy cô định đoạt. Cô muốn từ chối nhưng cô biết nếu cô không để Ảnh Thị theo mình chỉ sợ cả đời về sau Lê Duy Đàm sẽ sống trong bất an. Hắn sợ không thể biết được tin tức của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917115/chuong-37.html