Hắn ngồi trầm ngâm trong thư phòng, một dòng ký ức cuồn cuộn hiện lên trong đầu hắn.
-Chàng không khoẻ sao.
-Chỉ bị cảm nhẹ thôi.
- Ở đây đợi ta một lác, sẽ xong ngay, nhớ ở yên đó đấy.
Một canh giờ sau trên bàn đã có bát chè vẫn còn đang nóng.
- Gì đây.
-Chè hạt sen với gừng.
-Làm gì có ai nấu hạt sen với gừng.
- Đây là bí quyết gia truyền nhà ta đấy giải cảm rất tốt không tin chàng ăn thử đi.
- Ta không thích ăn ngọt.
-Đảm bảo không ngọt ăn đi.
-Nóng thế này nàng bảo ta ăn thế nào.
-Bộ chàng không biết thổi cho nguội hay sao.
- Xưa nay những việc đó ta không cần làm.
-Được rồi được rồi nể tình chàng bệnh ta thổi cho chàng.
Là hương vị này, cho dù thời gian có lâu hơn nữa hắn cũng sẽ không quên. Nam Phương đã từng vì hắn mà nấu, Mạc Thị Giai rút cuộc vì sao cô ta biết nấu món này, hơn nữa hương vị lại giống như vậy, trong lòng hắn bắt đầu hoài nghi.
-Trần Tuyên vào đây.
Trần Tuyên từ bên ngoài lập tức đi vào.
-Công Tử có gì dặn dò.
- Cho người điều tra về Mạc Thị Giai cho ta.
-Công tử không lẻ người nghi ngờ Mạc Phủ sao ạ.
- Không phải Mạc Phủ, chỉ cần điều tra một mình cô ta, tất cả mọi chuyện, từ khi sinh ra lớn lên ở Đông Kinh đến vì sao cô ta tới được đây, không được bỏ sót bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917103/chuong-43.html