Những ngày qua hắn không ngừng suy nghĩ, bệ hạ vì sao để một quận chúa như cô ta đến nơi này, vì sao bảo hộ cô ta. Mọi quyền hành trên danh nghĩa ở ở kinh đô đều thuộc về nhà họ Trịnh. Trịnh Tùng là kẻ thế nào, hắn lại có thể để tàn dư họ Mạc bên cạnh bệ hạ sao. Không đời nào, cô ta không những có thể an toàn rời khỏi Đông Kinh trong chiến loạn. Sau đó còn đường đường chính chính sống trong cung, cuối cùng lại đến nơi này. Chỉ có một khả năng, Trịnh Tùng muốn mượn tay cô ta diệt họ Nguyễn lấy lại vùng đất này. Hai họ Trịnh -Nguyễn kết thù không phải ngày một ngày hai.
.
-Nguyễn Phúc Nguyên ngươi nói gì ta không hiểu, mau buông ra.
-Hắn cử cô đến làm nội gián sao, hắn muốn gì ở Ái tử này, nếu cô không nói ta lập tức giết cô.
Trong lúc đứng trước sự sống và cái chết cô cắn răn chịu đau đớn nơi bả vai xuất ra một quyền. Không những không đánh trúng Nguyễn Phúc Nguyên, ngược lại còn làm hắn nổi điên. Hắn thẳng tay ném mạnh cô ra sân viện, cả người Nam Phương bị đập mạnh xuống sân nằm rạp trên mặt đất, một dòng máu tươi tanh nồng trào ra từ khoé miệng.
Nguyễn Phúc Nguyên từng bước đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống dùng tay bóp mạnh chiếc cằm thanh mảnh của cô.
-Đừng tưởng ngươi có thể lấy bệ hạ ra để doạ ta, đất ở xa trời trên cao, ta có vô số cách khiến người chết không toàn thây.
Nam Phương cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917102/chuong-44.html