Nguyễn Phúc Nguyên vừa đi ra đã gặp phải người của mẫu thân, hắn chỉ có thể theo chân Hoa Hoa đến Linh Hương viện nơi ở của mẫu thân mình.
-Mẫu thân gọi con đến có việc gì sao.
Phu nhân Nguyễn Thị đặt tách trà xuống thở dài, đứa con này của bà tính tình vẫn như thế, bà cũng hiểu rõ nói chuyện với nó phải nói thẳng vào vấn đề hoạ may nó mới thấm được trong đầu.
-Thị Giai là một cô gái tốt,cũng rất đáng thương, có thể đến được đây nó cũng là người thông tuệ, sau này có thể giúp con san sẻ. Nguyên Nhi đã tám năm rồi, không lẻ con muốn nhìn cha mẹ già đi , sức cùng lực kiệt con mới chịu sao.
Tám năm mỗi lần nhắc đến con số này lòng bà lại đau như cắt. Bà không thể hiểu nỗi đứa con mà bà tự hào, đứa trẻ chưa từng để bà phải phiền lòng bất kỳ điều gì từ khi sinh ra. Vậy mà lại vì một nô lệ người Nhật thần hồn điên đảo đến cả mạng cũng không cần. Bà hận, hận kẻ đã biến con trai mình ra nên nông nỗi này, nhưng người cũng đã chết bà còn có thể làm được gì đây.
Nguyễn Phúc Nguyên vẫn im lặng không lên tiếng, nhìn thấy con trai như vậy bà càng phải cố gắng tác hợp cô gái này cho nó, bằng không chỉ sợ đợi đêbs khi bà chết đi cũng không thể nhìn thấy con trai lấy vợ.
-Nguyên nhi à, chuyện gì đã qua con hãy để nó qua đi, phải biết trân trọng nắm bắt người trước mặt. Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917105/chuong-42.html