Hắn không lên tiếng, chỉ lẳng lặng ôm lấy nàng, phải hắn chưa từng quên nàng dù chỉ là một khắc. Hắn cho rằng đời này của hắn sẽ cứ như thế mang theo phần nhớ nhung này cho đến khi hắn rời khỏi thế gian. Thật may, thật may ông trời vẫn thương xót hắn.
-Xin lỗi nàng, lẽ ra ta nên nhận ra nàng sớm hơn, nếu ta nhận ra nàng sớm một chút đã không khiến nàng phải chịu nhiều thương tổn đến thế.
Giọng hắn có chút run rẩy những lời nàng nói, ánh mắt nàng nhìn hắn đêm đó vẫn luôn quanh quẩn trong đầu hắn.
Nam Phương khẽ thở dài, trước đó cô đúng là đã hận Nguyễn Phúc Nguyên, đã từng ân hận vì sao mình liều mạng đến nơi này. Nhưng khoảnh khắc hắn xuất hiện ở địa lao, khi hắn dùng thân mình che chắn cho cô, cùng những lời cô nghe được tring lúc mê man, cô chẳng còn có thể trách cứ hắn nữa. Cô đau lòng cho người nam nhân này, cô không nỡ khiến hắn phải khổ sở thêm.
-Ta không trách chàng nữa, hiện tại đã không sao rồi.
Ảnh Thị đâu, ta muốn gặp cô ấy.
Ảnh Thị vẫn luôn ở bên ngoài, nghe thấy cô gọi tên mình thì đẩy cửa bước vào cung kính quỳ một chân chờ đợi mệnh lệnh.
-Chủ tử.
-Mau đứng lên, thân thể ngươi cũng đang bị thương không cần hành lễ.
Ảnh Thị hai mắt ửng đỏ đứng lên, Nam Phương có chút đau lòng, cô lớn hơn cô bé này vài tuổi, nhưng Mạc Thị Giai so với cô ấy thì nhỏ hơn. Ảnh Thị rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917090/chuong-50.html