Hơn một canh giờ sau A Lang mang thuốc vào, cũng đồng thời rút kim châm trên ngực cô ra. Kim châm rất sâu, sâu tơi nỗi trong con mê man cô vẫn cảm nhận được sự đau đớn co rút nơi lồng ngực. Ảnh Thị bón thuốc cho cô, nhưng cho dùng dùng cách nào cũng không thể bón.
-Để ta.
Nguyễn Phúc Nguyên không biết đã vào từ khi nào, hắn nhận lấy chén thuốc trên tay A Lang sau đó tự mình uống, dùng miệng mình bón thuốc cho nàng.
Ảnh Thị khẽ nhíu mày, rõ ràng người đẩy chủ tử nàng vào con đường này chính là hắn, nhưng vì có gì thái độ của hắn trước sau không đồng nhất. Nếu nói Nguyễn Phúc Nguyên đang giả vờ, thì sự bi thương thống khổ trong mắt hắn lại không hề giả. Nếu nói hắn yêu chủ tử vậy vì có gì lại đả thương người không chút do dự ném vào đại lao.
Sau khi Nam Phương uống thuốc xong hắn cũng không đi cứ ngồi mãi ở đó. Ảnh Thị kéo A Lang ra ngoài dặn dò một vài việc.
-A Lang muội chuẩn bị đi, lệnh xuống chỉ cần chủ tử ổn định lại, chúng ta lập tức mang người rời đi.
-Tỷ tỷ, theo muội thấy bọn họ sẽ không dễ để chúng ta mang đi như vậy đâu. Còn nữa Lục công tử này đối với chủ tử rõ ràng là tình ý sâu đậm. Nếu qua 3 canh giờ nữa chủ tử có thể tỉnh lại, vậy chúng ts vẫn là nên hỏi người một chút. Dù gì chuyênh này chúng ta cũng không thể tự mình định đoạt được đâu.
Ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917095/chuong-49.html