Mùa đông ở mảnh đất này rất lạnh, lạnh hơn thời cô ở, cũng phải thôi, theo thời gian phát triển con người tàn phá thiên nhiên, không khí ô nhiễm trái đất nóng lên, thiên nhiên cũng khắc nghiệt hơn.
Hơn bốn trăm năm sau vùng đất Quảng trị đến Thừa Thiên là nơi chịu tàn phá nặng nề nhất mỗi khi mưa bão về, chí ít bây giờ mùa mưa ở đây không có nước lũ, không có xả đập cũng không có sạn lỡ.
Cô đã trở về Mạc phủ rồi, thật ra cũng chẳng biết làm thế nào cho phải, phu nhân Nguyễn thị gọi thím cô đến dinh còn tặng một số lễ vật, bàn cả chuyện thành hôn. Cô không nghĩ ngày đó sau khi cô nói mấy lời kia với Nguyễn Phúc Nguyên, nam nhân xưa nay vốn trầm tính cẩn trọng lại vội vội vàng vàng chạy đến chỗ mẫu thân nhất quyết muốn bà định hôn sự càng sớm càng tốt. Đến phu nhân Nguyễn Thị cũng không hiểu tại sao con trai mình bỗng nhiên thay đổi nghiêng trời lệch đất như thế.
Chúa Nguyễn vẫn còn đang cầm quân ở Đông Kinh chưa về, cũng may vì vậy mà hôn lễ chưa tiến hành, chỉ trao đổi ngày sinh tháng đẻ, kiểu giống như đính hôn, vậy cho nên giờ khắp nơi điều biết Mạc Thị Giai và Lục công tử của phủ chúa đã hứa hôn.
Đã gần 10 ngày rồi cô cũng chưa gặp hắn, một phần vì cô phải tĩnh dưỡng vết thương, một phần vì uanws ngày đêm bận công vụ. Hôm nay hắn đột nhiên tự mình đến phủ đón cô.
- Sao chàng lại đến đây.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917084/chuong-51.html