Nam Phương trở lại trong viện cô ngồi trầm ngâm, khi vừa tỉnh lại cô không biết vì cớ gì bản thân lại xuyên qua thân thể của Mạc Thị Giai. Hiện tại tring lòng cô có một suy đoán, nó khiến trái tim cô run rẫy.
Nguyễn Phúc Nguyên vừa trở về liền thấy gương mặt cô nhợt nhạc lo lắng ngồi xuống nắm lấy tay cô.
-Nàng sao thế, cảm thấy không khoẻ chỗ nào sao, ta gọi đại phu nhé.
Giọng nói trầm ấm của hắn kéo cô ra khỏi suy nghĩ, cô nhìn người trước mặt cuối cùng vẫn là hỏi một câu.
-Phúc Nguyên ta có chuyện muốn hỏi chàng.
Nhìn thần sắc của nàng hắn khẽ nhíu mày, không hiểu vì sao hắn có chút lo lắng, nhưng vẫn không từ chối nàng.
-Nàng muốn hỏi điều gì.
- Năm đó ta trầm mình xuống sông, có phải chàng đã mời thầy pháp gọi hồn không.
-Ta..
Thật ra từ khi nàng trở về hắn và nàng ngoại trừ ngày đó ra về sau liền không nhắc đến chuyện năm xưa nữa. Bởi hắn biết cho dù hiện tại nàng đã ở bên hắn, nhưng cảm giác đó chỉ cần nhớ đến thôi liền khiến hắn đau xé tâm can.
Hắn nhớ năm đó hắn tìm mãi không thấy xác nàng, bởi nàng luôn nói với hắn những điều kì quặc, nên hắn đã lên chùa mời vài vị cao tăng đến phủ lập đàn, dẫu cho cha mẹ hắn ngăn cản hắn vẫn nhất quyết làm .Vị cao tăng ngày đó đã nói với hắn, nàng không thuộc về nơi này, nếu cưỡng cầu mang nàng đến đây lần nữa đó là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917082/chuong-52.html