Diệp Phàm thu nạp một đống dược liệu, tràn đầy hưng phấn trở về biệt thự.
“Diệp thiếu, ngươi đúng là thắng lợi trở về a!” Trương Huyên cười nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Tuy rằng linh khí ở đây đã đoạn tuyệt nhưng thứ tốt vẫn có không ít, thân phận của Từ Nguyên Thanh dùng thật tốt, vừa đi ra ngoài, mấy phú hào đã vội vã chạy tới cửa dâng dược liệu, những thứ hắn coi trọng, Từ Nguyên Thanh đều qua tay cho hắn.”
Phiền toái duy nhất là khi đi theo Từ Nguyên Thanh, hắn phải giả trang làm học đồ của lão già này.
Trương Huyên nhìn dược liệu trong tay Diệp Phàm, ánh mắt hiện lên vài phần hâm mộ.
Diệp Phàm chú ý tới ánh mắt của Trương Huyên, nhanh chóng ôm dược liệu lại, “Của ta, đều là của ta!”
Trương Huyên miễn cưỡng cười cười nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, ngươi yên tâm, ta sẽ không đoạt với ngươi, lại nói tiếp, ta có muốn đoạt với ngươi cũng không đoạt được a!”
Diệp Phàm gật gật đầu: “Đúng vậy! Ngươi dám đoạt, ta liền đánh bẹp ngươi.”
Trương Huyên: “……”
Diệp Phàm vui sướиɠ mang dược liệu đi rửa sach, “Có đám dược liệu này, chuyện của Vân Hi, ta càng thêm nắm chắc.”
(dreamhouse2255)
“Diệp thiếu, rốt cuộc Bạch tam thiếu sẽ thế nào?” Trương Huyên tò mò hỏi.
Diệp Phàm liếc mắt nhìn Trương Huyên một cái: “Nói ngươi cũng không hiểu.”
Di động Diệp Phàm vang lên, Diệp Phàm lập tức tiếp.
“Đại cữu tử, làm sao vậy?”
Diệp Phàm nghe xong hai câu, sắc mặt lập tức thay đổi, “Vân Hi phát bệnh? Không thể nào! Phải thêm một đoạn thời gian nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-khi-tu-hoanh-hanh/990293/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.