Chờ tới 6 giờ rưỡi, Đường Quả cũng làm xong bài tập, thu dọn tập vở, phát hiện Nguỵ Việt ở đây, cô thấy lạ nên hỏi: “Cậu còn chưa về hả?”
“Lớp học khá yên tĩnh, tớ muốn ngồi một chút.” Nguỵ Việt lâng lâng.
“Ồ, tôi phải về nhà rồi, cậu từ từ ngồi đây nha.”
Đường Quả rời khỏi phòng học, lúc xuống lầu cảm giác phía sau có người, cô quay đầu thì thấy Nguỵ Việt từ từ đi theo phía sau: “Cậu không ngồi nữa hả?”
Vẻ mặt của Nguỵ Việt không tự nhiên, cậu gào lên: “Cậu đi đường cậu, lo tôi làm gì? Ông đây muốn ngồi thì ngồi, không muốn ngồi thì thôi.”
Sau khi gào lên xong, cậu có hơi hối hận, cậu quay mặt sang một bên không dám nhìn người phía trước có phải bị doạ đến khóc hay không.
Một lúc sau, cậu phát hiện không có động tĩnh gì thì ngẩng đầu lên thì thấy trống không, không thấy bóng dáng của Đường Quả đâu.
Trong lòng cậu thấy hoảng nên vội đuổi theo thì phát hiện cô đã cắp sách đi về hướng cổng trường. Cậu bước đi không nhanh không chậm, chạy nhanh như bay đuổi kịp tới bên cạnh của cô.
Nhìn mặt nghiêng của cô thì không thấy biểu hiện gì, cũng không có khóc, cậu vẫn thấy hoảng loạn.
“Chuyện đó ……”
Đường Quả dừng bước, quay đầu lại nhìn: “Sao vậy, bạn học Nguỵ còn có chuyện gì hả?”
“Tớ ……”
Đường Quả nheo mắt: “Cậu muốn bày tỏ với tôi sao?”
Nguỵ Việt: “……” vẫn còn tức, đầu óc của cô gái này có phải có vấn đề không vậy? Cậu quát vào mặt cô, nhìn cô lại không giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915196/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.