“Đánh nhau hả?”
Sau khi tan học, Đường Quả cười ha ha nhìn thấy mặt mũi bầm dập của Nguỵ Việt thì hỏi. Nguỵ Việt bị ánh mắt kỳ lạ của cô nhìn mà thấy sởn tóc gáy.
Hôm nay cậu chắc không trốn học rồi, đáng ghét, thật không biết sáng nay cậu có phải trúng tà rồi không.
“Cần cậu lo ư?”
Đường Quả mỉm cười, lấy rượu thuốc từ trong cặp ra đưa tới trước mặt của Nguỵ Việt: “Nè, bạn trai tương lai có thể là tên côn đồ, cũng may tôi có chuẩn bị trước.”
“Cậu lau đi, gương mặt đẹp trai như vậy, bị thương thì nhìn không đẹp đâu.”
Vẻ mặt của Nguỵ Việt càng ngày càng có gì đó không đúng, cậu không dám nhìn Đường Quả. Đường Quả chắc là điên rồi, cô nói lớn như vậy, sợ người khác không nghe thấy sao?
Nhìn ánh mắt của các bạn khác trong lớp, tức giận quá, không giải thích được rõ ràng.
“Cậu có phải đang chờ tôi bôi thuốc cho cậu không vậy?” Đường Quả làm ra vẻ như muốn bôi rượu thuốc. Nguỵ Việt bị doạ một phen. Cậu nhanh tay cầm lấy chai rượu thuốc rồi vội nói: “Không cần đâu, tự tớ làm được.”
“Được được, cậu tự làm đi bạn trai à.”
“Cậu …… ” Nguỵ Việt mím môi: “Cậu đừng nói bậy.”
“Ây da, cũng đã ôm rồi. Tôi vừa mới lấy danh nghĩa bạn gái tặng thuốc cho cậu, cậu cũng đâu có phủ nhận.” Đường Quả chớp chớp mắt: “Cậu bôi thuốc đi, không chọc cậu nữa, tôi đi đọc sách.”
“Sắp tới kỳ thi cuối cùng rồi.” Vẻ mặt của Đường Qủa nghiêm túc: “Lần này tôi sẽ đứng nhất lớp.”
Giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915197/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.