"Chỗ nào không thoải mái?"
"Sắc mặt cậu nhìn rất yếu ớt."
Hỏi xong câu thứ nhất, thì câu thứ hai thứ ba cũng nói ra một cách tự nhiên.
Cảm giác mất tự nhiên trong lòng Ngụy Việt biến mất, ánh mắt nhìn Đường Quả chăm chú. Thấy cô chỉ cười, cậu cũng lười tính toán, động tác tiếp theo khiến hệ thống sững sờ.
Cậu trực tiếp ôm Đường Quả lên, còn là kiểu ôm công chúa, thấy cô giãy dụa một cái, cậu lạnh lùng nói, "Không được nhúc nhích, tớ đưa cậu đến phòng y tế."
"Tôi biết cậu thầm mến tôi mà."
Ngụy Việt: ". . . . . ." Thật là muốn ném cô xuống đất.
Nhưng cánh tay cậu lại ôm chặt hơn, thậm chí lúc bước xuống cầu thang còn sợ mình mất thăng bằng làm cô ngã, mà cực kỳ cẩn thận, khiến những người đi ngang qua sợ ngây người.
"Đó là Ngụy Việt à?"
"Đang ôm Hoa hậu Đường đúng không?"
"Trời ạ, sao có thể chứ, không phải Ngụy Việt không thích hoa hậu Đường à?"
"Thật ra hoa hậu Đường rất tốt, nếu như tôi là Ngụy Việt thì tôi cũng không kiềm chế được."
Ngụy Việt nghe thấy thì bước chân cứng đờ, nhưng vẫn vững vàng ôm Đường Quả đến phòng y tế, chỉ là hai vành tai đỏ ửng đã bán đứng cậu. Cậu mím môi, cẩn thận đặt Đường Quả lên chiếc giường trong phòng y tế.
"Cậu ấy có vẻ không ổn lắm, cô kiểm tra giúp cô ấy xem."
Khi Đường Quả được kiểm tra, Ngụy Việt đút hai tay vào túi quần, không nhìn chằm chằm vào Đường Quả nữa, mà ánh mắt thỉnh thoảng len lén liếc nhìn khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915193/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.