Khi thấy Kỷ Tiểu Tư đã đập trứng ra, Đường Quả cũng hơi sững sờ.
Chẳng lẽ cô ta là đồ ngu thật à, tất cả mọi người đều đã nói trứng bị hỏng rồi, tại sao còn thêm cái bước đập vỡ ra này làm gì chứ.
Hệ thống: [Có lẽ đã quen chiếm lợi, cho rằng hỏng cũng là đồ tốt.]
"Hửm?"
Đường Quả có chút không nhịn được, khóe miệng cong lên thành một nụ cười vui vẻ, mà biểu cảm của Ngụy Việt ngồi cùng bàn với cô cũng hơi một lời khó nói hết.
Từ góc độ này của cậu, chỉ thấy dáng vẻ Đường Quả một tay chống cằm, nhắm mắt cười khúc khích, giống như đang có một giấc mơ đẹp. Đường Quả cảm nhận được ánh mắt của cậu, đột nhiên mở mắt ra, hai người bốn mắt nhìn nhau.
"Cậu đang nhìn tôi à?" Đường Quả vẫn cười, tiến lại gần, "Cậu thầm mến tôi à?"
Ngụy Việt: ". . . . . ."
"Không thể nào." Ngụy Việt bắt gặp đôi mắt xinh đẹp kia, liền nhanh chóng dời mắt sang chỗ khác, "Cậu đừng có mà suy nghĩ lung tung, nếu không tớ sẽ nghĩ cậu mắc chứng ảo tưởng đấy."
"Nhất định là cậu thầm mến tôi."
Ngụy Việt: ". . . . . ."
"Cậu không thừa nhận cũng không sao, tôi biết là được."
Đường Quả ngồi thẳng người, ánh mắt lướt qua chỗ ngồi trống trơn của Kỷ Tiểu Tư, bây giờ đang là buổi trưa, nhà Kỷ Tiểu Tư cách đây không xa, đi mất khoảng mười phút. Gia cảnh nhà cô ta không giàu có, hàng ngày đều về nhà ăn.
Bởi vì vừa rồi lướt nhóm chat, lại nhìn thấy hành động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915192/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.