Ngày mai là ngày diễn ra đại hội chế thuốc, hai ngày qua Đường Quả không đi đâu, chỉ mua một đống linh dược về chuẩn bị luyện tay.
Mặc dù cha mẹ ruột không muốn nhìn thấy cô, nhưng thân phận của cô vẫn là Đường gia tiểu thư, trong mắt những người khác thì tài năng của cô chỉ kém Đường Hoan một chút.
Tài nguyên Đường gia phân chia cho cô không bằng Đường Hoan nhưng cũng không quá hà khắc. Là một đại gia tộc, điều quan trọng nhất là tất cả các thành viên trong tộc phát phát triển ổn định và lâu dài. Cho dù chỉ có một ngọn cỏ thì cũng sẽ phân chia cho đối phương.
Hơn nữa, cô còn là con gái của chính thất, tuổi còn nhỏ nhưng tài năng không kém, nếu sơ xuất thì sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Còn một nguyên nhân khác, đó chính là sau khi trọng sinh, Đường Hoan vô cùng cao ngạo, cướp hết tất cả những cơ duyên thuộc về Đường Quả, sau đó lại “dựa vào bản lĩnh của mình” mà kết bạn khắp nơi, lại còn được Đường Hạo Huy chiều chuộng, có Dạ Diễm che chở thế nên cũng không coi những người khác của Đường gia ra gì.
Tâm tình của Đường Hoan như vậy, Đường Quả có thể hiểu được… Chẳng qua là nàng ta hận những người khác kiếp trước khinh thường nàng ta mà thôi.
Mục đích của Đường Hoan là khiến cho tất cả mọi người phải ngưỡng mộ nàng ta, muốn dẫm nát bọn họ dưới chân, để những ai kiếp trước coi thường nàng ta hối hận không kịp, trong những người này tất nhiên có cả Đường thị.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915122/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.