Phòng khách vô cùng yên tĩnh, Đường Quả nhận lấy hộp ngọc, mím môi cười nhẹ, trả lời một câu: “Được.”
Dạ Chu nhìn thấy nụ cười diễm lệ của cô thì ngẩn ra, biểu muội thực sự giống như hồi bé, xinh đẹp như vậy.
Nhớ đến những lời hỗn trướng trước đây từng nói, hắn vội vã quay đầu sang chỗ khác, không dám nói những câu bông đùa như thế nữa, sợ cô lại hiểu lầm.
Những người kia giống như bị hành động này của Dạ Chu làm cho sợ hãi, gương mặt ai cũng biến sắc.
“Mấy ngày nữa ở Bình thành sẽ có một cuộc thi chế tạo thuốc, Hoan Hoan có muốn tham gia không?”
“Người đứng đầu cuộc thi sẽ nhận được một lò luyện đan hàng đầu.”
Dạ Diễm lên tiếng hóa giải không khí bối rối.
Đường Hoan nghe thế thì hai mắt sáng lên, nàng ta nhớ kĩ lò luyện đan này kiếp trước đã bị Đường Quả đạt được. Tất cả mọi người đều nghĩ đó chỉ là một lò luyện đan cực phẩm, nhưng không biết thực ra đó là một thần khí được lưu truyền từ thời thượng cổ.
Có thể nói, kiếp trước tài luyện đan của Đường Quả vang danh thiên hạ cũng là nhờ một phần lớn tác dụng của lò luyện đan này.
Nàng ta đã có không gian luyện dược, muốn đan nào mà chẳng có? Nhưng mà đời trước Đường Quả đã tạo ra một bóng ma quá lớn trong tâm trí nàng ta. Nàng ta cũng muốn được như Đường Quả đời trước, đứng trước mặt bàn dân thiên hạ điều khiển lò luyện đan để điều chế ra những đan dược đáng hâm mộ.
Chỉ là tài năng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915121/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.