Đường Quả kìm nén xúc động muốn sờ đầu hắn, cầm lấy túi đồ.
Nhìn vào bên trong… Không cao cấp? Để luyện tập?
Nếu như lấy ra, sợ là Dạ Chu mới là người bị đánh chết!
Mấy linh dược đựng trong túi này, nếu như mang đi bán thì chỉ mấy phút đã bị mua sạch. Trong mắt Dạ Chu đúng là có thể không phải loại cao cấp, nhưng nếu chỉ dùng để luyện tập thì vô cùng xa xỉ.
Nhưng mà Đường Quả là ai?
Chuyển kiếp qua bao nhiêu thế giới, có các loại thân phận, làm gì còn thứ tốt đẹp gì mà cô chưa được nhìn thấy?
Cô lặng lẽ nhận lấy, bắt đầu luyện tập.
Dạ Chu tươi cười ngồi ở bên cạnh xem, cũng không biết dùng mấy linh dược cao cấp này luyện tập thì có gì sai.
Chỉ là mấy thứ thông thường, biểu muội thích là được rồi.
Lúc này, Dạ Chu hoàn toàn không ý thức được tại sao mỗi ngày mình đều phải đến trước mặt Đường Quả, còn cam tâm tình nguyện đưa đồ của mình cho cô dùng.
Đây thực sự chỉ là tình yêu thương che chở của biểu ca dành cho biểu muội sao?
Hắn chỉ cảm thấy nếu mình tặng cho Đường Quả những thứ tốt nhất thì tâm trạng của mình sẽ rất thoải mái.
Không biết có phải một loại bệnh hay không, nếu một ngày không tặng quà cho biểu muội thì hắn cảm thấy cả người đều khó chịu. Dạ Chu sờ mũi, nghiêm túc nhìn Đường Quả. Có lẽ là do gần đây nghe được tình hình của biểu muội, sau đó lại cảm thấy biểu muội bề ngoài phách lối nhưng bên trong lại khéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915123/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.