Dạ Chu không trực tiếp rời khỏi, ngược lại đi bên cạnh xe ngựa, xe ngựa không nhanh, hắn đột nhiên cũng không vội tu luyện.
Mà là suy nghĩ, kẻ bám dai như đĩa thật sự không bám theo hắn nữa ư?
Nói từ bỏ là từ bỏ sao?
Lúc đầu không phải còn nói nhất định phải gả cho hắn, muốn bám lấy hắn cả đời ư.
Đôi lông mày xinh đẹp của Dạ Chu nhíu chặt, hắn nghĩ sao cũng không nghĩ thông, không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào xe ngựa, không biết kẻ bám dai như đĩa những năm này đã xảy ra chuyện gì, sao lại từ bỏ đeo bám hắn rồi.
“Vậy cô Đường, nếu chúng ta giải trừ hôn ước trong hoà bình, ta có thể lấy thân phận làm bạn của muội, quá giang xe của muội được không?”
“Không được. Ta không có hứng thú làm bạn với người cũ. Ta sợ đối tượng tương lai của ta sẽ hiểu lầm.” Giọng êm tai của người phụ nữ trong xe truyền tới.
Dạ Chu bất giác bực bội, hắn vốn nên nhanh chóng bỏ đi mới phải, không hiểu sao, ngược lại cứ bước theo xe ngựa.
Có lẽ, hắn nên làm rõ kẻ bám dai như đĩa này tại sao lại huỷ hôn, hắn mới không tin cái cớ đó.
“Đồ hèn.”
Đường Quả trong xe bật cười chế nhạo hệ thống, tựa vào ghế đệm, nhắm mắt bắt đầu tu luyện, khéo miệng nhếch lên một nụ cười.
Dạ Chu đã nhiều năm không gặp Đường Quả, không muốn gặp lại lần nữa, là cảnh tượng như vậy. Biết Đường Quả bằng lòng huỷ hôn với hắn, hắn không nhịn được mà suy đoán, đối phương tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915108/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.