“Cô … cô ba?”
Đường Quả nhảy xuống xe ngựa, tới lối vào biệt thự của nhà họ Đường, người làm của nhà họ Đường nhìn thấy cô thì run như nhìn thấy ma, lẩm bẩm xác nhận lại nhiều lần, phát hiện Đường Quả thật sự không phải ma, mà là một con người.
Một trong những người làm chạy vào trong, vừa chạy vừa hét lên: “Cô ba về rồi. Cô ba về rồi.”
Đường Quả ngước mắt nhìn, như thể không nhìn thấy sự ngạc nhiên trong ánh mắt của một số người làm.
“Mau dọn sạch sân của ta, đem vài món ăn lên nữa.”
Nghe dặn dò, người làm vội đi làm ngay.
Danh tiếng của cô chủ nhà họ Đường không tốt, tính khí kỳ lạ, hung hăng càn quấy. Nếu cô không hài lòng, đám người làm này không có kết cục tốt đẹp.
Đường Quả vừa bước vào, đột nhiên bị giọng nói phía sau gọi.
“Nè … cô Đường kia, không mời ta ngồi hả?”
Bị người ta coi như không khí, cảm giác này chỉ có trải nghiệm thì mới hiểu.
Dạ Chu rất ngại, lúc nhỏ cô gái cứ quanh quẩn bên hắn, giờ thay đổi rồi.
Đường Quả quay đầu liếc nhìn chàng trai mặc áo choàng đỏ đắc giá đứng trước cửa, cô đi vài bước tới trước mặt đối phương. Một khuôn mặt dịu dàng và thanh tú tiến lại gần, mùi thơm nhàn nhạt của cô gái không khỏi xộc vào chóp mũi khiến hắn căng thẳng một lúc.
Hắn không nhịn được bấu vào tay áo, ánh mắt cảnh giác nhìn cô giống như người chồng tốt bị lưu manh quấy rầy.
Khoé miệng của Đường Quả giương lên, ngón tay ngọc ngà xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915109/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.