“Quá, quá giang chứ.”
Dạ Chu không do dự, bèn trèo lên xe ngựa ngồi đối diện Đường Quả.
Cũng may xe ngựa rất rộng rãi, ở trong chỉ có 2 người, giữa 2 người còn có một bàn nhỏ có ấm trà nóng và 2 miếng bánh. Có thể thấy người phụ nữ trước mặt là người biết hưởng thụ.
“Ta là Chu Dã.”
Đường Quả nhìn chằm chằm khuôn mặt Dạ Chu, cô cúi mắt, khoé miệng giương nụ cười: “Không thành thật vậy à.”
Dạ Chu hơi mất tự nhiên, bật ra 2 chữ: “Dạ Chu.”
“Ta là Đường Quả.”
Đường Quả ăn miếng bánh. Dạ Chu quan sát cô. Cô cũng quan sát Dạ Chu, thấy đối phương nghe tên cô thì trong mắt lộ ra vẻ lạ lùng, cô rất thoải mái và ăn miếng bánh.
“Muội quen ta ư?”
Đường Quả chống tay trên bàn và tiến sát Dạ Chu, ghé sát khuôn mặt tinh xảo trong gang tấc, khiến Dạ Chu dao động, nhất là còn có mùi thơm phảng phất làm say lòng người.
Hắn kiềm chế rồi bật ra một câu: “Cô Đường, ta muốn xuống xe.”
Hắn không quá giang nữa, quá giang thì quá giang, sao lại gặp kẻ bám đuôi thế này.
Tính ra đối phương còn 2 năm nữa mới 18, trong lòng Dạ Chu run rẩy, hôn ước đáng ghét này, trò đùa chết tiệt, sao họ lại coi là thật chứ.
“Được thôi.”
Đường Quả không ngăn cản: “Xa phu, dừng lại đi.”
Dạ Chu không ngờ lại dễ dàng như thế, hắn không để ý, nhất thời cũng không có hành động gì.
“Muội không có gì muốn nói sao?” Hắn hỏi dò.
“Ừm, có.” Đường Quả hình như nhớ ra và nói: “Hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915107/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.