Đường Quả không định quay về ngay lập tức. Nơi này coi như vẫn yên tĩnh, cộng thêm những thứ cô để lại trong không gian hệ thống có thể dùng được ở thế giới này, đương nhiên cô muốn tận dụng nó một cách tốt nhất.
Lấy ra một cái khay, để xung quanh, chắc chắn không có vấn đề, rồi lại lấy viên linh đơn lớn, chọn cái nào ăn được thì nuốt xuống.
[Ký chủ, cô không sợ nổ tung sao? Cô bớt ăn đi, tuy rất lâu mới gặp được một thế giới tu luyện, nhưng cô cũng không cần phải vội như vậy.]
“Không ăn để lại nhóm tro hả? Lúc xuống thế giới khác, đem theo đặc sản của thế giới này, bổ sung vào kho dự trử, nói không chừng một ngày nào đó có thể đủ dùng.”
Hệ thống im lặng không nói nên lời [Đúng là đa phần thế giới đều không dùng.]
Thế giới không có sức mạnh thần kỳ, mấy thứ như đơn thuốc, ăn vào là chết người.
Đường Quả đã tiến vào trạng thái tu luyện, hệ thống cũng không làm phiền nữa.
3 tháng sau, Đường Quả kiểm tra tình trạng bên trong cơ thể rồi mỉm cười.
Vào giữa kỳ, nguyên tướng miễn cường cũng không tệ.
Hệ thống: [Chắc cô quên rồi, Đường Hạo Huy mới là nguyên quân kỳ đầu, đã mười mấy nm không thăng chức rồi. Thời gian 3 tháng của cô, từ kỳ đầu nguyên sỹ tới kỳ đầu nguyên tướng, còn không biết đủ ư?]
Đường Quả không để ý tới hệ thông, cô thật sự hài lòng với thế giới này.
Không phải một xã hội pháp trị, không cần nói tới nguyên tắc pháp luật, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915106/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.