Cha Trình và mẹ Trình cả đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau, trời còn tờ mờ sáng thì hai ông bà đã ra khỏi nhà.
Bọn họ muốn đi tìm đứa con gái bất hiếu Trình Xuân Nha.
Dù làm vậy thật ra cũng chẳng có tác dụng gì.
Bởi vì đứa con gái bất hiếu kia vốn chẳng thèm để bọn họ vào mắt.
Nhưng dù vậy, họ vẫn quyết đi tìm Trình Xuân Nha.
Đêm qua họ không hề chợp mắt, càng nghĩ càng tức. Nếu không tìm Trình Xuân Nha mắng cho một trận ra trò thì cục tức trong lòng này không thể nào nguôi được.
“Keng keng keng!”
Dì Ngô vừa mới thức dậy thì nghe thấy tiếng chuông cửa: “Sớm thế này, ai lại đến nhỉ!”
“Oáp!” Dì Ngô vừa ngáp vừa ra mở cửa, nhưng khi nhìn thấy hai vợ chồng cha mẹ Trình ngoài cửa, sắc mặt cô lập tức sa sầm.
Chẳng đợi dì Ngô nói gì, mẹ Trình đã đẩy dì ra rồi cùng cha Trình đi vào.
“Trình Xuân Nha, mày cút xuống đây cho tao! Mày cái đồ không biết xấu hổ, lại còn dám nuôi trai bao! Mặt mũi của mẹ với cha sắp bị mày làm cho mất hết rồi.”
“Sớm biết mày là cái thứ của nợ không biết xấu hổ này, lúc trước tao đã không sinh mày ra! Bây giờ mày cút ngay xuống đây cho tao, nếu không thì…”
Nói rồi, mẹ Trình nhìn thấy bình hoa trên cái tủ bên cạnh, bà ta lập tức lao tới, vớ lấy bình hoa rồi ném mạnh xuống đất.
“A! Bà làm gì vậy?” Thấy mẹ Trình còn định đập phá đồ đạc tiếp, dì Ngô vội vàng lao lên ngăn cản:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218862/chuong-1151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.